• Login:

Chào mừng đến với Tạp chí phụ nữ - Thế giới phụ nữ.

If this is your first visit, be sure to check out the FAQ by clicking the link above. You may have to register before you can post: click the register link above to proceed.

Kết quả 1 đến 1 của 1
  1. #1
    Ngày tham gia
    Feb 2014
    Bài viết
    0

    Giấu gia đình ngoại hình xấu xí suốt 30 năm nhờ trang điểm

    Lisa Goodman-Helfand được chẩn đoán mắc căn bệnh lạ - tự miễn dịch - từ năm 10 tuổi. Cả người cô nổi vô số vết mẩn đỏ trên da và suốt 30 năm qua, cô phải nỗ lực che giấu chúng bằng những lớp trang điểm đậm cùng những bộ quần áo vô cùng kín đáo nhưng đơn điệu.


    Người phụ nữ 40 tuổi chia sẻ với tờ The Mix về hành trình sống chung với căn bệnh lạ của mình, về ý nghĩa thực sự mà cô cảm nhận được trong 'cuộc chiến' vẻ đẹp ngoại hình - vẻ đẹp nội tâm:


    "Một số người luôn cảm thấy tự ti vì điểm nào đó trên gương mặt mình như mũi, miệng hay cằm. Mặc dù tôi tự thấy mình không thuộc tuýp tự căm ghét bản thân, hay chỉ trích quá đà, tôi thực sự không thoải mái chút nào với toàn bộ cơ thể tôi, từ đầu tới chân.


    Tôi đã dành tới 29 năm để che giấu khuôn mặt thật của mình và tìm kiếm những trang phục giúp che đi những nhược điểm cơ thể khiến tôi thấy thiếu tự tin. Tôi biết bạn có thể hình dung tôi như một “bà điên” đi lại với chiếc túi xách to vờ che nắng trên đầu, trong bộ đầm rộng thùng thình. Nhưng thực tế, tôi đã trang điểm hoàn hảo và khiến mọi người đều nghĩ tôi là một phụ nữ lịch thiệp, nhã nhặn chuẩn bị bước sang tuổi 40.


    Thực tế thì tôi bị mắc một chứng bệnh lạ có tên là bệnh tự miễn dịch kinh niên (scleroderma). Một triệu chứng của bệnh là sự xuất hiện của vô số các nốt sần đỏ trên da. Khi được chẩn đoán bệnh ở tuổi lên 10, những nốt đỏ xấu xí này bắt đầu lan rộng ra khắp cơ thể tôi. Trước năm 12 tuổi, tôi bắt đầu dùng phấn nền dày để che chúng đi.


    Tôi dần trở nên cực kỳ thành thạo trong việc không cho bất cứ ai (trừ các thành viên trong gia đình) nhìn thấy khuôn mặt thật của tôi. Các cô bạn thân trong câu lạc bộ sinh viên nữ ở trường đại học cũng chưa từng thấy tôi mà không kèm lớp trang điểm.


    Tôi đã mày mò tìm được những trang phục giúp che giấu tốt nhất cánh tay khẳng khiu, ẻo lả và cẳng chân gà gày guộc – một triệu chứng về thể chất khác do bệnh tự miễn gây ra. Suốt gần 30 năm qua, tôi hiếm khi rời khỏi phòng tắm mà để mặt mộc. Tôi chưa bao giờ mặc áo hai dây, áo cộc tay, đầm hở lưng hay bất cứ trang phục nào có khả năng lộ nhiều da thịt.





    Tác giả Lisa Goodman-Helfand với khuôn mặt đầy vết đỏ


    trước và sau khi trang đểm.


    Nỗ lực kinh hoàng để trông “bình thường” như bao người khác để để lại hậu quả nặng nề lên bản ngã của tôi. Bị kết luận mắc một chứng bệnh kỳ quặc như vậy khi mới chớm tuổi trưởng thành, mọi suy nghĩ tích cực về cơ thể, về tình yêu dành cho chính con người mình, trong tôi, đều vỡ vụn. Tôi không phải chuyên gia tâm lý nhưng tôi không thể hình dung việc phải cố che đi ngoại hình thật của mình suốt 30 lại có thể khiến ai đó vẫn cảm thấy tự tin và có cái nhìn tích cực về bản thân.


    Trường hợp của tôi là cá biệt, nhưng tôi dám chắc rằng nhiều từng phải vật lộn để cố che giấu một điểm gì đó, một điều gì đó về mình với thế giới xung quanh. Liệu có lúc nào chúng ta đơn giản có thể nói: “Thì sao nào?”. Thế thì sao nào tôi tăng thêm vài cân, nếu chân tôi to đùng, nếu ngực tôi nhỏ xíu? Chúng có thực sự liên quan gì tới bản chất con người tôi không?


    Thật dễ dàng để tuyên bố chúng ta không cho phép ngoại hình làm hỏng bản ngã, sự tự tôn của chúng ta. Rằng vẻ ngoài không quan trọng, rằng tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Nhưng khó hơn nhiều để áp dụng lý thuyết đó vào thực tế. Mùa hè vừa qua, tôi đã thử làm như vậy. Với sự ủng hộ của những người bạn tuyệt vời và gia đình, tôi đã bước ra đường mà không trang điểm lần đầu tiên trong 29 năm. Đó thực sự là một trong những khoảng khắc tự do nhất, nổi loạn nhất và cũng đáng sợ nhất đời tôi.


    Bạn có thể nghĩ rằng vậy chắc tôi đã gạt bỏ được nỗi sợ để lộ làn da thật của mình trước đám đông. Tôi đã sống mà đôi khi không cần nhọc công bôi trát nhiều lớp trang điểm lên mặt. Các bạn nhầm rồi. Tôi vẫn thực hiện nghi thức trang điểm đó mỗi sáng và mặc lên người những bộ đồ đơn điệu, cốt để che đi càng nhiều nốt sần càng tốt.


    Như phần lớn phụ nữ khác, tôi muốn chăm chút cho ngoại hình và tôi không nghĩ làm vậy là sai. Tôi vẫn cảm thấy tự ti về ngoại hình thật của mình, nhưng tôi cũng cố gắng để ghi nhớ rằng giá trị của tôi trong thế giới này không nằm ở hình hài phản chiếu qua tấm gương.


    Khi mang thai, chứng bệnh tự miễn dịch đã che lấp một triệu chứng tiền sản giật và do đó, tôi không được chẩn đoán cũng như được hỗ trợ điều trị trong 3 tháng cuối thai kỳ. Kết quả là tôi bị nhiễm trùng nặng sau sinh, phải nằm viện 218 ngày và đứng trên bờ vực giữa sự sống – cái chết. Bệnh tự miễn dịch làm phức tạp mọi thứ và mặc dù không phải nguyên nhân nhưng lại đóng vai trò nhất định trong các triệu chứng nghiêm trọng mà tôi mắc phải.


    Nhưng, chính thời điểm trải nghiệm nhiều lần ranh giới mong manh sống – chết ấy, tôi chợt nhận ra và thấu đạt điều này: còn nhiều vấn đề tồi tệ hơn là những nốt sần trên da. Tôi vẫn còn quá may mắn khi được sống chung với căn bệnh tự miễn 31 năm qua bởi một lựa chọn khác chính là chết vì nó. Nhiều bệnh nhân bị tự miễn dịch đã ra đi vì căn bệnh quái ác đã tàn phá các cơ quan bên trong cơ thể họ.


    Có những ngày tôi vượt lên được quan niệm thông thường về cái đẹp, về sự hấp dẫn và dũng cảm để mặt mộc ra đường. Nhưng lại có những ngày tôi thà dành thời gian trang điểm mới đi làm còn hơn cả ngày nhấp nhổm không yên vì cảm giác tự ti, lo lắng. Dù thế này, tôi vẫn cảm thấy may mắn, vì dù có nốt sần, vết sẹo trên da hay không, chồng con, cha mẹ và bạn bè thân vẫn luôn ở bên, yêu thương và ủng hộ tôi".


    Hải Linh (Lisa Goodman-Helfand)



    Theo phununews.vn

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •